Bất chấp sự đa dạng đáng kinh ngạc của các phong cách âm nhạc sôi động vào giữa những năm 1980, từ dòng electro-pop lấp lánh, thời trang sặc sỡ và lối trang điểm hào nhoáng của trào lưu New Romantics cho đến phong trào hard-rock/heavy-metal đầy kịch tính, v.v., bối cảnh âm nhạc thời bấy giờ vẫn bị chi phối bởi những dòng nhạc được hậu thuẫn và lăng xê mạnh mẽ để chạy theo thị hiếu đại chúng (mainstream).
Chính trong giai đoạn này, một làn sóng tươi mới của các nhóm nhạc guitar pop (đa phần đến từ Anh Quốc) – được mệnh danh là dòng neo-acoustic – đã xuất hiện và càn quét Nhật Bản. Dẫn đầu trào lưu này là những cái tên như Aztec Camera, The Smiths và Pale Fountains — và cả nhóm nhạc mà tôi muốn giới thiệu trong kỳ này: Everything But The Girl.
Album thứ hai của họ mang tên “Love Not Money”, phát hành năm 1985, sử dụng các nhạc cụ mộc (acoustic) và mang đến một chất âm giản dị, trong trẻo. Tuy nhiên, ẩn sau đó là sự phản kháng quyết liệt đối với những biến chuyển trong bối cảnh âm nhạc, xã hội và chính trị đương thời. Ta có thể cảm nhận mạnh mẽ lòng tự trọng cao độ và quan điểm phản biện của họ rằng “sự cấp tiến thực sự không nằm ở phong cách mà ở thái độ” (ám chỉ nhạc punk, vốn dĩ khi đó đã thay đổi và chẳng còn gì hơn ngoài sự làm màu). Đến tận ngày nay, thứ âm nhạc ấy vẫn vẹn nguyên sự tươi mới.
Nhân tiện cũng xin chia sẻ, khi chúng tôi phát triển chiếc máy ảnh DSLR SIGMA SD10, ra mắt vào năm 2003, chúng tôi đã chọn tên mã sản xuất nội bộ là ‘Aztec’, với câu châm ngôn kể trên khắc ghi trong tâm trí.